Bước ngoặt 4/1
Hơn 10 năm kể từ thời điểm Alan Shearer ghi bàn ấn định tỷ số 4-3 nghiêng về phía Newcastle trong màn chạm trán được liệt vào hàng kinh điển tại St James’ Park, Man Utd của Ferguson mới lại phải chịu phơi áo dưới tay đội bóng có phong độ khó lường thuộc vùng Đông-Bắc. Kết thúc mùa giải ấy, Man Utd về đích ở vị trí thứ 3 với 10 điểm ít hơn nhà Quán quân Arsenal. Xếp ngay sau Man Utd trong bảng tổng sắp của Premier League 01/02 chẳng phải đối tượng nào khác ngoài đội bóng vừa giành thắng lợi 3-0 tại sân bóng giờ đã được đổi tên thành Sports Direct Arena.
 |
| Ngày tàn của một vương triều |
So với thế hệ Shearer, đám hậu bối như Ba hay Cabaye (2 cầu thủ đã lập công bằng những pha xử lý vô cùng ấn tượng, trước khi Jones khép lại đêm vui cho Newcastle thông qua cú đánh đầu phản lưới nhà ở phút cuối cùng) vẫn kém xa về đẳng cấp, kinh nghiệm. Bất chấp thành tích đối đầu trên cả tuyệt vời với Man Utd (lượt đi hòa 1-1 tại Old Trafford), đoàn quân dưới quyền Pardew cũng khó hy vọng sẽ đoạt một chỗ đứng trong nhóm 4 đội dẫn đầu Premier League sau đây 4 tháng. Nhưng bằng việc quật ngã Man Utd, Newcastle đã khiến đội ĐKVĐ giải Ngoại hạng vào một tình cảnh cực kỳ đáng ngại.
Lần cuối cùng Man Utd thua 2 trận liên tiếp dưới tay những đối thủ không thuộc diện “số má”, đó là câu chuyện xảy ra hồi tháng 4/2005. Vì những cú ngã choáng váng trước Norwich và Everton, Man Utd đành cắn răng nhận vị trí thứ 3 tại Premier League 04/05 cùng số điểm y hệt mùa 01/02 - 77 điểm. Với vốn liếng đã tích lũy được sau 20 vòng đấu tại giải Ngoại hạng mùa này (45 điểm), Man Utd có thể sẽ về đích trong một tư thế “đàng hoàng” hơn vào ngày 13/5 tới. Nhưng nếu thầy trò Ferguson vẫn tin tưởng sẽ bảo vệ ngai vàng trước sự vươn lên mạnh mẽ của Man City, họ có lẽ nên thay đổi quan điểm.
Tương lai màu tối
Hàng năm từ dịp Giáng sinh, Man Utd luôn là đội bóng bứt phá mạnh mẽ nhất trong cuộc đua đến chức VĐQG. Thậm chí trong hầu hết các trường hợp, Man Utd là CLB duy nhất thăng tiến trong giai đoạn những đối thủ cạnh tranh bắt đầu thấm mệt. Mấy tuần lễ vừa qua, Arsenal, Chelsea, Tottenham và cả Man City đều bộc lộ dấu hiệu quá tải. Chỉ có điều, thay vì tranh thủ thời cơ để vượt lên, Man Utd lại nằm im một cách đáng báo động. Thất bại trước Blackburn có thể đổ tại sự chủ quan, vấn nạn chấn thương, tâm lý chưa vững vàng của một người (De Gea) và đặc biệt là tình trạng vô kỷ luật của một số người (Rooney, Evans, Gibson).
Song tại Sports Direct Arena đêm thứ Tư, Ferguson đã bố trí trong khung gỗ một Lindegaard vốn chảy trong huyết quản tính cách lỳ lợm của những tay cướp biển Bắc Âu, đã đón chào sự trở lại của cận thần Giggs và đã tha thứ cho đứa đứa con ngỗ ngược Rooney. Vậy mà, hàng thủ Man Utd vẫn bị xuyên thủng 3 lần. Tệ hơn nữa, hàng công không có nổi 1 bàn danh dự còn tuyến tiền vệ thì gãy nát dưới sức càn lướt của Tiote và Cabaye, những anh chàng có dáng vóc trung bình, không quá giàu tiểu xảo.
Thua tâm phục khẩu phục ở trận đấu buộc phải thắng vào ngày không lành 4/1, Man Utd đã bị Man City bỏ cách 3 điểm. Chủ nhật này, các học trò đang câm lặng của Ferguson lại phải dấn thân vào sào huyệt của kẻ thù ồn ào cùng thành phố trong trận đấu thuộc vòng 5 Cúp FA. Chủ nhật sau là cuộc thăm viếng Arsenal. Chủ nhật sau nữa là chuyến làm khách của Chelsea, nối tiếp bằng màn đụng độ Liverpool.
Những CĐV bi quan của Old Trafford hẳn không muốn nghĩ đến những gì sắp sửa xảy ra với đội bóng con cưng của mình.